in the realm of the unreal

Thank Kookie~

jungkookie-jungkook-bts-39322545-333-500

Mấy nay cười dữ quá =)) thiệt là được giải trí dữ quá chắc cười gộp cho cả năm vừa qua =))

Đặt gạch đại cái hình kiếm đại trên mạng này đi, sau này edit sau nhưng trước mắt muốn nói cảm ơn em nhìu nhe Cúc =))))

then why does my heart tell me that

tumblr_ntximk7vl51stqybvo1_1280

source: yokosuke3

Cả người cực kỳ mệt mỏi nhưng không thể ngủ được, cứ lẩn thẩn làm những chuyện vô nghĩa (chắc là) không giúp ích được gì cho sự phát triển của bản thân.

Nghe người ta nói là khi trời mưa lớn bất thường như thế này chứng tỏ có điềm tốt (?!), hay chỉ đúng khi đi đưa tang thôi?! Nhưng nói chung là gần đây có 2 lần mưa xối xả như tát vào mặt làm tôi nhớ nhất là ngày đầu tiên đi học tiếng Pháp và ngày hôm nay. Bỏ qua tất cả những kinh khủng và lạnh lẽo và mệt mỏi của hôm nay, tôi hài lòng với những gì đã xảy ra và những gì mình đã làm khi chúng xảy ra. Có lẽ tôi nên bắt đầu bớt ngu ngốc và cứng đầu cứng cổ như một con gà chọi chỉ biết lao đầu vào đối thủ.

Tôi nên bắt đầu chấp nhận, rằng cuộc đời này của tôi sắp tới sẽ còn rất nhiều chuyện kinh khủng khác đang chờ đón. Và cả những câu chuyện thú vị với những cái kết còn bỏ ngỏ, hoặc thậm chí là sẽ không có hồi kết. Tuy chưa biết nó sẽ gây cho tôi cảm xúc như thế nào, nhưng tôi tin nó sẽ rất kịch tính, vì vốn dĩ tính tôi nó đã vô cùng “kịch” rồi mà hahah

Có nhiều lúc ngồi nghe những bài hát gần đây hay nghe, những giai điệu mà bản thân không thể ngưng trầm trồ, tôi lại suy nghĩ nhiều đến những ức chế tâm lý gần đây mình hay mắc phải, có phải nó là nguyên nhân của những chứng bệnh lặt vặt gần đây mà trước giờ tôi chưa hề mắc phải? Âm nhạc quả là tuyệt vời, ta nghe nhạc trong tâm trạng tiếc nuối thì giọng hát của ca sĩ cũng bỗng xao xuyến và thiết tha đến lạ, trong tâm trạng vui vẻ thoải mái thì nhịp điệu cũng sôi động hơn hẳn.

Nếu có thể, hai món đồ phù phiếm tiếp theo tôi muốn mua là một máy hát đĩa than và một máy đánh chữ để phục vụ cho cái thói sến sẩm nửa mùa của mình. Tôi đã nói rõ ràng là tôi chỉ muốn, chứ không phải là cần, nhưng quái đản tôi chỉ toàn mua những thứ mình muốn và mượn những thứ mình cần (nếu người khác cho mượn, còn không thì phải tự xử thôi chứ sao hehehe). Tôi đã nhiều lần la rầy cái con người dở hơi đó, nhưng trưa này, nghe tin sẽ lại có cơ hội một lần nữa ngắm bọn cá bơi lội thảnh thơi trong cái hồ trong suốt khổng lồ xanh lạnh đó, trong nền những bài nhạc không biết tên, tôi lại cảm thấy lý trí của tôi hẳn sẽ tiếp tục cưng chiều đến hư hỏng cái tâm tình khó ưa khó chịu khó ở này mãi đến chết mất :))

Funny how I feel for you

untitled-1

 

“You know it’s funny how freedom can make us feel contained”

Buồn cười đúng không em khi người ta cần sự tự do để có thể kiềm chế? Khi được tự do làm tất cả những gì mình muốn rồi, con ngựa bất kham sẽ trở nên biết điều và ngoan ngoãn.

Cảm xúc mà tôi từng gọi là 10 năm mới quay trở lại, sau một thời gian mệt mỏi cũng trở thành một chuyện để mỉm cười, giống như lời một cung nô nhỏ nhoi chua chát rằng yêu rồi cũng sẽ không yêu, huống hồ là tình yêu không được đáp lại kiểu như vậy. Khởi điểm đã không cần lí do thì kết thúc cũng sẽ đến không cần lí lẽ hay logic gì cả.

Thực ra, ai cũng có một cái giới hạn riêng mà có khi chính họ cũng không biết mà chỉ nhận ra khi đã đạt tới giới hạn óó. Như giới hạn của cô Mia trong La La Land là ngày cô quyết tâm dồn tiền thuê rạp để đổi lại số khán giả lèo tèo cùng những lời mỉa mai châm biếm, của Bok Joo luôn lạc quan vui tươi là ngày cô bé đang thi đấu cử tạ, đang trong hình ảnh cực kì xấu xí thô kệch và thiếu nữ tính nhất, thì người cô bé thầm mến mở cửa nhà thi đấu bước vào với một bó hoa, của Pepa là đến tận trước lúc cô ngồi taxi đuổi đến sân bay ngăn chặn vụ “ám sát” người tình Ivan. Và còn rất nhiều những giới hạn khác tôi từng chứng kiến mà không thể kể ra và thật nguy hiểm khi chúng ta không có đủ tự do để “contain” cảm xúc.

Tôi không thích phim La La Land lẫn không cảm tình lắm với nét mặt của nữ diễn viên chính cũng như không hào hứng mấy khi xem thể loại phim ca nhạc như thế này. Nhưng tôi đồng cảm với những ý đồ của người làm phim, khi cảnh đầu tiên và cảnh cuối cùng Mia và Sebastian gặp nhau là trên nền nhạc của bài hát ấy, cô mở cửa bước vào không gian của anh, 5 năm trước cũng vậy và 5 năm sau cũng vậy. Chúng ta giống như những khán giả, hay người chồng của Mia, ngồi nghe nhạc jazz kia và thưởng thức một bản nhạc truyền cảm. Chúng ta đã không có cơ hội tham gia vào câu chuyện riêng của hai người bọn họ, hoặc có khi đã vô tình lướt qua như đã từng lướt qua bất cứ câu chuyện tình hết sức bình thường nào đó. Nhưng câu chuyện tình đó lại là cả một câu chuyện không thể kể hết bằng lời. Ánh mắt và nụ cười ở cuối phim của Mia và Sebastian là của những người đồng chí dành cho nhau, giống như ta luôn hiểu và không cần giải thích cho những năm tháng và những cảm xúc đồng điệu đã trôi qua.

Nó cứ trôi qua một cách hết sức tự nhiên và không ai có thể níu kéo, hoặc nếu có thể đi nữa, con người ta cũng sẽ rất bối rối khi được chạm đến những cảm xúc hết sức thiêng liêng này. Vậy nên, tôi đang vui vẻ để chúng đi qua một cách yên ổn và bình lặng hết sức có thể, và cất giữ nó làm một tài sản quý báu, một đặc quyền của riêng tôi.

Nhưng coi chừng! Chúng ta luôn cảnh giác như vậy nhưng cứ khờ khạo lơ là trước những thứ vô cùng ngô nghê và không ngờ tới đâu! Như cảm xúc trong trẻo của một cậu bé khi tỏ tình thì bảo với người ta “Câu đúng là mối tình đầu của tớ đấy” rồi tự phụt cười khì khì, nghe mùi tỏ tình thất bại thì hào phóng cho người ta dùng thử hàng trong 1 tháng rồi có gì đổi trả sau!!! Lắm lúc tôi phải tự hỏi phim Hàn sao cứ thích xây dựng những thứ vô thực vô lý vô nghĩa như thế để làm gì, nhưng rồi nghĩ lại thì tôi cũng có tư cách hay hồ sơ năng lực gì chứng minh mình đủ tư cách đánh giá cái gì là có lý cái gì là vô lý đâu nhỉ.

Giới hạn của Mia là buổi diễn kịch tự túc nhưng sau những tủi nhục là vai diễn ở Paris, sau giới hạn “thất tình” của Bok Joo là tình yêu đối với cử tạ quay trở lại khuyến mãi cậu người eo kình ngư hotboy biết thương yêu gia đình mình đi ở rể haha, còn Pepa, không biết phải nói gì với người phụ nữ này, nhưng tôi tin cô sẽ sống vui vẻ cùng con mình ở căn penhouse cùng với lũ thú nuôi và cây kiểng. Chúng ta cũng không cần bỏ tiền túi để có một vai diễn, cũng không cần tập cử tạ hay có một người tình như Ivan, chắc chúng ta vẫn hãy cứ tầm thường và “đại trà” như thế này thì bằng cách này hay cách khác vẫn sẽ biết được giới hạn của bản thân mình là gì và sẽ làm gì tiếp theo. Nếu được, tôi mong trong suốt năm tới đây và cả những năm tháng còn lại của cuộc đời mình, tôi sẽ tiếp nhận mọi việc một cách bình tĩnh và sáng suốt hơn, cũng như trong cơn rối loạn đừng làm gì có ảnh hưởng xấu đến ai mà sau này tôi chắc chắn sẽ phải trả giá và rồi lại sống trong dằn vặt triền miên.

 

Realm of the unreal

Dear,

Finally I can sit down and write to you. I have been trying to reach you for the whole day.

Today, on the way back home after work, I kept thinking about all the bad news that slapped me hard. I remember you told me to try living more positively and to let annoying things go. I remember how you made me laugh with your insulting remarks about people that we both hate. You are a very special one to me, and when I told you that you laugh aloud, and I believe my eyes shone with happiness, I could not hide anything when I am with you.

If I had to choose a word to say about you, that would be “myself”. You are just like another me, you love doing what I love doing and hate the people that I flatly deny to see their faces. I enjoy every moment that I have a chance to be with you, it is something like I stay alone in my own world with double excitement. I find myself be easily filled with nostalgia right after you go, about two weeks or so, I cannot remember. In my mind, all those miscellaneous things are still so vivid, your way of walking when you said that it’s not so far, your smile when I kept stumbling over my words about a certain holiday, your posts showing your great expectation of a kind of misleading snack bag, the way you said “I come here to say Hi/Hello to…” and then you only smiled, and how you looked at me in the eyes and cheered while we drank beer at the party.

Maybe you do not know, and would never know, that I still hope for the 0% that I can hope. I think that you knew that I knew one of your secret, though it is not really a secret. But I would pretend that I do not know, and please pretend that you do not know that I know… Thank you so much for your co – operation.

Hey, I would like to share a nice song I often listen to recently. Though it is in Japanese, I found a translated English version for us, below is some excerpt from it.

Even on sunny or rainy days, that same smile comes to my mind
Even when my memories of you slowly fade away
I would search through those disappearing memories
And on days when you are revived in my memories, my tears flow endlessly
Wishing upon the first star; this has become my new habit
When I look up at the sky during sunset, I’m searching for you with all my heart
Whether in sorrow or in joy, I think of that smile
If you can see me from where you are now
I believe that we’ll meet again someday, while I go on with my life
Even on sunny or rainy days, that same smile comes to my mind
Even when my memories of you slowly fade away
I’ll still be lonely and I’ll yearn for you
I still have feelings for you, my tears flow endlessly
I want to meet you, I want to meet you
I still have feelings for you, my tears flow endlessly.

I still have feelings for you, do you know?

When I write anything to you, the word “Dear” really means dear, in its dearest meaning. Do you know?

Hanoi Cinemathèque

Tôi vừa cài thêm tiếng Pháp vào ngôn ngữ bàn phím máy tính, mấy ngày trước là bàn phím điện thoại, có vẻ gõ trên điện thoại dễ hơn gõ trên máy tính. Mà giờ thì con người ta chuộng những thứ tiện lợi, tôi cũng vậy.

Nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy đau lòng trước tin rạp chiếu phim ấy sẽ bị dỡ bỏ để xây trung tâm thương mại. Tôi chưa một lần ghé qua khi có dịp đến Hà Nội, chưa theo dõi quan tâm gì nhiều đến một nơi lẽ ra đứa ghiền phim như tôi hẵng phải rất để tâm, chưa một lần nào ngồi quán bar hay ăn cơm trưa ở đó. Nhưng tôi vẫn thấy xót xa lạ, nói như Nguyễn Khải trong Một người Hà Nội thì “lại một hạt bụi vàng của Hà Nội rơi xuống chìm sâu vào lớp đất cổ”, tôi lại thấy một chút khuây khỏa vì nó chỉ chìm sâu vào đất chứ không biến mất vào hư không.

Có lẽ vì tôi luôn cảm thấy nước Pháp rất thân thương, cái gì thuộc về nó cũng gơi một thứ cảm xúc gần như kỷ niệm. Tôi gọi là gần như vì thực tế tôi còn chưa có kỷ niệm gì với nước Pháp. Có lẽ đó là do decolonial aesthesis, dạng như bị “đô hộ” về mỹ cảm, cái gì thuôc về đất nước đã từng xâm lược mình hóa ra lại đẹp đẽ và rất superior hhaha, giống giống Stockholm Syndrome nhỉ?

Mà thôi, trở về chủ đề chính, đó là tôi cảm thấy ở thời hiện đại bây giờ nhiều giá trị truyền thống bị đảo lộn hết rồi và tôi không thích lắm :))) Thôi tôi cảm thấy cả cái thế giới này chắc sắp điên hết rồi và tôi cũng phát điên lên luôn rồi!