in the realm of the unreal

Realm of the unreal

Dear,

Finally I can sit down and write to you. I have been trying to reach you for the whole day.

Today, on the way back home after work, I kept thinking about all the bad news that slapped me hard. I remember you told me to try living more positively and to let annoying things go. I remember how you made me laugh with your insulting remarks about people that we both hate. You are a very special one to me, and when I told you that you laugh aloud, and I believe my eyes shone with happiness, I could not hide anything when I am with you.

If I had to choose a word to say about you, that would be “myself”. You are just like another me, you love doing what I love doing and hate the people that I flatly deny to see their faces. I enjoy every moment that I have a chance to be with you, it is something like I stay alone in my own world with double excitement. I find myself be easily filled with nostalgia right after you go, about two weeks or so, I cannot remember. In my mind, all those miscellaneous things are still so vivid, your way of walking when you said that it’s not so far, your smile when I kept stumbling over my words about a certain holiday, your posts showing your great expectation of a kind of misleading snack bag, the way you said “I come here to say Hi/Hello to…” and then you only smiled, and how you looked at me in the eyes and cheered while we drank beer at the party.

Maybe you do not know, and would never know, that I still hope for the 0% that I can hope. I think that you knew that I knew one of your secret, though it is not really a secret. But I would pretend that I do not know, and please pretend that you do not know that I know… Thank you so much for your co – operation.

Hey, I would like to share a nice song I often listen to recently. Though it is in Japanese, I found a translated English version for us, below is some excerpt from it.

Even on sunny or rainy days, that same smile comes to my mind
Even when my memories of you slowly fade away
I would search through those disappearing memories
And on days when you are revived in my memories, my tears flow endlessly
Wishing upon the first star; this has become my new habit
When I look up at the sky during sunset, I’m searching for you with all my heart
Whether in sorrow or in joy, I think of that smile
If you can see me from where you are now
I believe that we’ll meet again someday, while I go on with my life
Even on sunny or rainy days, that same smile comes to my mind
Even when my memories of you slowly fade away
I’ll still be lonely and I’ll yearn for you
I still have feelings for you, my tears flow endlessly
I want to meet you, I want to meet you
I still have feelings for you, my tears flow endlessly.

I still have feelings for you, do you know?

When I write anything to you, the word “Dear” really means dear, in its dearest meaning. Do you know?

Hanoi Cinemathèque

Tôi vừa cài thêm tiếng Pháp vào ngôn ngữ bàn phím máy tính, mấy ngày trước là bàn phím điện thoại, có vẻ gõ trên điện thoại dễ hơn gõ trên máy tính. Mà giờ thì con người ta chuộng những thứ tiện lợi, tôi cũng vậy.

Nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy đau lòng trước tin rạp chiếu phim ấy sẽ bị dỡ bỏ để xây trung tâm thương mại. Tôi chưa một lần ghé qua khi có dịp đến Hà Nội, chưa theo dõi quan tâm gì nhiều đến một nơi lẽ ra đứa ghiền phim như tôi hẵng phải rất để tâm, chưa một lần nào ngồi quán bar hay ăn cơm trưa ở đó. Nhưng tôi vẫn thấy xót xa lạ, nói như Nguyễn Khải trong Một người Hà Nội thì “lại một hạt bụi vàng của Hà Nội rơi xuống chìm sâu vào lớp đất cổ”, tôi lại thấy một chút khuây khỏa vì nó chỉ chìm sâu vào đất chứ không biến mất vào hư không.

Có lẽ vì tôi luôn cảm thấy nước Pháp rất thân thương, cái gì thuộc về nó cũng gơi một thứ cảm xúc gần như kỷ niệm. Tôi gọi là gần như vì thực tế tôi còn chưa có kỷ niệm gì với nước Pháp. Có lẽ đó là do decolonial aesthesis, dạng như bị “đô hộ” về mỹ cảm, cái gì thuôc về đất nước đã từng xâm lược mình hóa ra lại đẹp đẽ và rất superior hhaha, giống giống Stockholm Syndrome nhỉ?

Mà thôi, trở về chủ đề chính, đó là tôi cảm thấy ở thời hiện đại bây giờ nhiều giá trị truyền thống bị đảo lộn hết rồi và tôi không thích lắm :))) Thôi tôi cảm thấy cả cái thế giới này chắc sắp điên hết rồi và tôi cũng phát điên lên luôn rồi!

 

What do you know about chaos?

Cuối tuần bệnh tật không tận hưởng được cuộc sống đang vui vẻ ngoài kia, đến cuối ngày Chủ nhật vẫn thở chưa được có khổ than tôi không!!!

Chẳng hiểu vẩn vơ thế nào nhớ đến mấy câu thơ của Chế Lan Viên:

Đất nước mênh mông, đời anh nhỏ hẹp
Tàu gọi anh đi, sao chửa ra đi?
Chẳng có thơ đâu giữa lòng đóng khép
Tâm hồn anh chờ gặp anh trên kia.

Lòng tôi vẫn còn đóng khép trong cuộc đời nhỏ hẹp, mỗi ngày nhìn đời qua cặp mắt xét nét và ích kỷ của một người hết sức tầm thường. Tôi không thể nghĩ được cho ai, cũng không dễ đau lòng vì một ai. Như người dân của một đất nước nọ đã quá chán cái cảnh phải đóng vai kẻ mạnh để đỡ những kẻ yếu khác bằng đôi vai của họ. Họ quá cám cảnh cái chuyện đất nước một thời hùng mạnh nay trở nên lôi thôi nhếch nhác, lo cho thân mình còn chưa xong lấy đâu lo cho ai? Họ đã quá mệt mỏi và cáu bẳn, chỉ còn biết nghĩ cho bản thân mình. Tôi có thể cảm nhận sự tức giận và muốn tung hê hết mọi thứ của họ, sau ngần ấy năm không thấy gì khởi sắc. Họ giận dữ với mọi thứ và sẵn sàng trở nên vô cùng tàn nhẫn.

Những năm tháng gần đây, tôi không còn tin nhiều vào cái gọi là “phòng xa” nữa. Mặc dù tôi vẫn chăm chỉ dành dụm, nhưng đó là do cái tính ky bo từ khi còn rất bé của tôi như cả nhà và họ hàng hay nói, chứ thực tế tôi cũng không biết làm gì với nó. Tôi không có nhu cầu mua sắm, không đầu tư, trộm vía có ngã bệnh tôi cũng không định dành số tiền đó để chữa bệnh mà sẽ ăn chơi cho đã rồi đâm đầu xuống vực hóa kiếp LOL

Tôi cảm thấy mọi thứ như đang điên rồ lên và tôi thích thú nhìn cảnh mọi người nhớn nhác và hoảng loạn. They’ve got a plan and now they are paniking, while I don’t got any plan neither am I panicking or anything similar to that :))

Anyway, ngày mai tan làm sẽ cắp về chai bia mật ong bỏ tủ lạnh hơn cả tháng rồi, chiều về đi xem phim Pháp và sẽ cố lấy vé đi xem hòa nhạc. Ahihi sắp đến Tết rồi tâm trạng thoải mái hơn hẳn, ngoại trừ cái bệnh cảm khỉ gió này.

Au revoir!

소녀

t1-daumcdn-net

Hôm nay xem 이문세 오라버님 hát 소녀 tại sân khấu kỷ niệm 10 năm của tvN, 오라버님 thiệt là dễ thương khi đổi câu “tôi sẽ luôn quẩn quanh cạnh bên em mà thôi” thành “tôi sẽ luôn quẩn quanh cạnh bên Duk Sun mà thôi”. Phải rồi, Duk Sun em được mọi người yêu mến lắm đó, đừng buồn nữa nha. Đối với mình, nó luôn là một con bé ngoan ngoãn, an phận, chả biết trong tiếng Việt như thế nào nhưng trong tiếng Anh là always the less favourable one. Nó cũng biết như vậy, nó hiểu hết, và nó chấp nhận. Chợt liên tưởng tới bản thân không biết cứ loi nhoi chi đâu cũng có bao giờ được người ta favour đâu mà vẫn ráng bon chen :))

Gần đây hổng biết có phải đang sống đúng với giới tính không khi mà luôn thiên vị cho những ai giới tính nữ hơn :)), ăn nói nhẹ nhàng hơn chứ không thái độ muốn bốp chát thẳng vào mặt như lũ kia. Chắc tự thương thân quá nhìu nên thương lây cho những người cảm thấy có số phận tương tự, còn lũ đàn ông thì cho nếm mùi cay đắng chút =))

Mà lại nói chuyện kỷ niệm 10 năm của tvN, chợt thấy vui ghê. Một đài truyền hình cáp nhỏ nhoi nay đã được nhiều người biết tới hơn, mà tiếng này là tiếng lành nữa chứ, đó là những bộ phim chất lượng. Nói thật lòng là mình thấy 1988 “trên cơ” hơn hẳn so với các phim truyền hình khác, cảm giác biên kịch và đạo diễn này cao tay và thâm nho hơn những người khác nhiều lắm. Chả biết mình sống từng này tuổi đã có cái gì để kỷ niệm 10 năm chưa ta? Nghĩ ra con cún nuôi được hơn 11 năm rồi (mà hơn 11t chắc cũng chả ai gọi là cún, trừ mình!?!?) Mười năm trước lụi hụi tự học tiếng Pháp, tự download torrent một bộ phim để xem vì ghét xem vietsub, tự mày mò làm photoshop, vì quá thích mà viết mail tới một chương trình ca nhạc… Toàn mấy thứ… ăn chơi giải trí thôi hahaha.

Lại sắp chuyển nhà, cảm thấy bản thân cứ mãi đi lòng vòng một nơi, đã quá chóng mặt nhưng cứ bị lôi đi hoài, nói chung cảm giác rất ư không ổn. Cần lắm 365 ngày thoát ly!!!

Bogummy~

lsa

Đang nghe Suddenly I See, chợt nghĩ mình có duyên với em Bogum cũng là một chữ “bỗng nhiên”.

Bỗng nhiên click vào tập 1 của Reply 1988 rồi coi say sưa hết một mạch lúc nào không hay, có lẽ là vì nhạc phim Bản sắc anh hùng ở đầu phim quá hay, có lẽ là vì tôi vốn thích những thứ old-fashioned và hầu như không còn sót lại ở thời đại này.

Gummy chỉ xuất hiện có chút xíu ở tập 1 thui và tít tập 2 ẻm mới lại mở cửa cái két lấy sữa uống, và cả cảnh ẻm đỏ hoe mắt khi nói ngày nào cháu cũng nhớ mẹ. Nhớ hồi đó bắt đầu thích Ji Chang Wook cũng là từ những giọt nước mắt vô vọng của Ta Hwan ở tập 2. Thiệt tình là đôi mắt của Bogum nhìn cứ hiền hiền quá mức quy định, tạo cảm giác như ẻm không bảo vệ được bản thân luôn vậy, làm tôi nhớ tới bức ảnh chú gấu trúc sơ hãi vùi mặt vào chân kiểm lâm trước cảnh động đất… Thích ẻm lắm lắm, nhờ thầy Taek đó. Nhưng giờ lu xu bu quá rùi, không manh động được gì hahah, vẫn theo dõi em và thầm ủng hộ em nhỏ thôi, fangirl trong khả năng của người già thôi :))

Trong máy chỉ có 2 clips lẻ ít ỏi down về của Gum (ngoài phim và show hehe). Một cái là ẻm ngồi đệm đàn cho anh Joong Ki hát OST 88, ẻm mặc cái áo sơ mi trắng vừa sến vừa quê mùa, da còn đen thui, đèn sân khấu còn tím tím vàng vàng giống thời 88 dễ sợ hahaha. Mà em cười tíu tít tươi rói sáng trưng cái mặt, thiệt tình là Gum nên đi quảng cáo kem đánh răng đi, bên cạnh thuốc nhỏ mắt vì mắt Gum cũng đẹp lắm, long lanh như hai cái hạt cườm 😡

Clip còn lại (cũng) là cảnh Gum đệm đàn cho fans Đài Loan hát OST Our times, nhờ Gum mới biết phim nì mà xem, thích ơi là thích. Thank Gummie! Phải nói là cái hành động đệm đàn này nó rất lãng mạn và đầy sự trân trọng dành cho người được đệm, cá nhân thấy có ý nghĩa hơn cả hát cho fans nghe đó nhoa.

Tôi từng nói với hội chị em bạn dì của mình là con trai nhỏ tuổi hơn mình nhưng lại tạo cảm giác trưởng thành hơn mình là rất có tiềm năng đó nhoa, rất là thu hút đúng không hahah? Nói chuyện trai năm này lại nhớ trai năm xưa, cũng tạo cho tôi cảm giác trưởng thành thế này, giai chuyên Lý của tôi ơi…