in the realm of the unreal

Category: Uncategorized

Pháo hoa

4774605778_20120614123113_op1

photo credit to owner

Càng lớn con người ta càng cố tỏ ra mạnh mẽ hơn và che giấu nội tâm, bản chất thật của mình tốt hơn. Nhiều lúc nghe cậu học trò than thở “Con chỉ là thằng cặn bã của xã hội, ai cần tới con” thì tôi lại chằng biết làm sao, dù có nói vài câu lạc quan gì đó đi chăng nữa thì cũng không thể phủ nhận được trong quá khứ tôi từng có suy nghĩ đó, hoặc giả, đến giờ cũng vậy, nhưng tôi đã quên suy nghĩ đó đi một ít, hoặc đang có che lấp nó bằng những ý nghĩ tạm thời khác.

Nước Nhật trong tôi luôn gắn liền với cảnh người dân trải chiếu xem pháo hoa mùa hè ngoài trời. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn có cảm tình đối với đất nước và con người của xứ sở hoa anh đào xa lạ đó. Hay là tôi có thể luôn dễ dàng liên hệ bản thân đến cộng đồng những con người đặc biệt đó? Vẫn nhớ mãi cậu trai đang nằm chán nản nghĩ về cái cuộc đời cũng như là “vứt đi” đó, rồi bỗng nghe tiếng viên sỏi cốc vào cửa sổ kính, rồi hai người đi xem pháo hoa trong tiếng bài hát Chào mừng đến với mùa hè…

Trong tâm tâm, tôi luôn mong mỏi giây phút ấy đến với tôi một lần trong đời, cảm thấy một thứ “vứt đi” như được vớt lên từ cái khoảng đen trống rỗng không đáy, như cảm thấy rằng my life is not a sad story…

Advertisements

Love never felt so good

000068

Trưa nhận ảnh mới tráng xong, có một cuộn chụp lê lết từ năm ngoái đến đầu năm nay mà giờ mới xem đống thành quả được haha.

Từ khi em ra đi, tôi đã không nhỏ một giọt nước mắt nào cho em, không chắc vì tâm hồn đã trở nên chai sạn quá nhiều hay có quá nhiều việc đang chiếm nặng tâm trí. Nhưng nhìn những tấm ảnh cuối cùng đó, tôi vẫn thấy mắt mũi cay xè. Như vẫn nhớ rất rõ ngày rời nhà trở lên SG, tôi ôm nó nhè nhẹ và cảm thấy được đây chính là lần cuối rồi, tôi không nói ra, nhưng có lẽ tôi và em đều cảm nhận được.

Nhiều lúc thấy bản thân có hơi vặn vẹo và méo mó vì bao nhiêu tình cảm, thương mến đều dành hết cho vật nuôi, đồ vật (?!) chứ chưa dành cho ai một cách passionate cả, nhưng lại thấy bình yên hơn hẳn (!?). Cứ gọi tôi là một kẻ hèn nhát hay sao cũng được, và dù cũng thấy hơi tủi thân với kiểu tình cảm tự cung tự cấp này nhưng có lẽ con người tôi sinh ra và tính cách đó đi kèm luôn rồi.

(ảnh hoa đỏ đẹp quá mà chụp lâu nên không nhớ dịp nào nữa =.=)

Để đi Sing về rửa thêm ít ảnh, có mua phim để dành rồi mà có vài cái outdate, phải nhớ chỉnh ISO thấp chút nữa mới được huhuhu. Và vẫn còn muốn đi chụp cho bằng được giàn hoa giấy hồng nhạt trước tòa soạn báo Thanh Niên…

Cơn bão đã đến

000047

Xế chiều, bỗng nhiên muốn liệt kê những điều mình thích:

  • Màu nước
  • Đọc văn học Việt Nam thời bao cấp, chiến tranh
  • Giặt, phơi, ủi quần áo
  • Lúc trời sắp mưa
  • Màu xanh như mơ của một rừng lá cây
  • Phong cách trang trí nội thất kiểu Scandinavian
  • Mùi nhang, quế, lá thơm
  • Ngủ nướng
  • Đồ ngọt
  • Những người rất gầy gò và xanh xao
  • Cảm giác một mình và làm tỉ thứ trên đời
  • Cảm giác mình đang rất yêu thương bản thân, chỉ có chính mình là người thân bên cạnh, sẽ cùng nhau trải qua hết cuộc đời này
  • Làm mọi thứ trở nên buồn cười

Tomorrow

Trời mưa vào một buổi chiều chủ nhật làm tôi cảm thấy thật dễ chịu.

Con người ta sẽ hoài niệm về những chuyện cũ vào những ngày mưa phải không? Những vui buồn trong quá khứ, những người đã lướt qua cuộc đời, những nơi đã đi qua, những món ngon từng nếm… Tôi cũng không phải là ngoại lệ.

Nhưng gần đây tôi có chút hối hận, vì một sở ghét của bản thân mà chưa bao giờ lưu trữ những hình ảnh gì của bản thân ngày trước nên giờ có muốn cũng không thể nhớ lại chính mình khoảng 10 năm trước trông như thế nào.

10 năm trước tầm này hẳn là sắp nghỉ, vừa thi học kì II xong, là khoảng thời gian rảnh rỗi nhất trần đời, chỉ nằm ườn đợi điểm thi và lễ bế giảng. Không biết tự bao giờ tôi không còn được tận hưởng khoảng thời gian đó nữa, dù rảnh rỗi cỡ nào trong đầu cũng có một danh sách các việc phải làm, không tương lai gần cũng xa. Lan man lại nhớ tới hồi mới thi ĐH xong, cảm giác giống như đã “xong” hết rồi đó, mọi căng thẳng tưởng chừng đã phải chịu đựng hết trong quá trình ôn thi và đi thi rồi, tưởng như sau này trong đời không bao giờ phải căng thẳng nữa vậy đó haha.

Uhm… vài ngày hôm trước tôi lại có một giấc mơ rất buồn cười, làm tôi bật cười thành tiếng trước khi tỉnh giấc, nhưng đến giờ thì tôi không còn nhớ rõ được nội dung, chỉ nhớ các nhân vật xuất hiện trong đó thôi 🙂 May có em đời còn dễ thương ^^

Có vẻ như gần đây tôi vui vẻ hơn lúc trước được một chút, có vẻ tôi đã tập được cách hài lòng với những gì mình đang có chăng? Như những ngày mưa, như những ngày nắng nóng, tôi đã không còn hằn học, và cảm thấy biết ơn hơn với những may mắn nho nhỏ bất ngờ gặp được, nói nôm na như these days treat me well…

Tôi đang có vài thứ pending cần phải viết, nhưng không tìm được cảm hứng thích hợp để viết. Ha, nhìn lịch lại nhớ đến blog của chị nào đó từng đọc, Tháng năm không ở lại, và tháng 5 cũng không ở lại đâu! Ly cà phê uống dở, cốc trà đá chưa tan, và cả những việc dở dang, nếu đã qua thời khắc đó thì mọi thứ đều không thể như cũ được nữa.

Gần đây lại cảm thấy tiếc khi mình bỏ qua những năm tháng trưởng thành hết sức thú vị của cậu bé đó, nói theo ngôn ngữ của các cậu là The most beautiful moment in life, nhưng cũng cảm thấy thật may mắn vì vẫn còn có duyên dõi theo các cậu ở một thời điểm nào đó trong đời tôi và đời các cậu. Năm tháng vẫn đang trôi qua, các cậu vẫn đang nỗ lực hết mình, đã bớt những đắng cay và có vẻ đang gặt hái dần quả ngọt, tuy kèm theo là những phiền phức âu là cái giá phải kèm theo. Nhưng lúc buồn chán vẫn có thể rủ nhau đi ăn một bát mì, đi tập thể thao, đi ra sông thư giãn, cùng chơi game, giận quá thì vẫn có thể đánh nhau. Người ta nói là vui buồn có nhau.

Tuy gần đây tôi khá vững vàng và ngày càng thoải mái với sự cô độc của bản thân, thỉnh thoảng vẫn không tránh khỏi cảm giác she’s in the middle yet she’s outside. Tự nhiên nhớ đến một thời gian rất lâu trước đây, bạn đã cẩn thận giải thích cho mình sự khác nhau giữa hoa giấy và vạn huê lầu, nhớ đến món quà sinh nhật lần cuối cùng bạn dúi vội cho mình rồi quay đi thật nhanh, món quà mà đến giờ mình đã quên mất nó là gì, món quà mà mình không bao giờ ngờ nó chính là lần cuối cùng, mà lại là cuối cùng thật.

nothing’s gonna change my world

young forever

Dù vậy nhưng tui cảm thấy cái cuộc đời này đang dần tốt đẹp hơn =))

Như con đường gần nhà được nâng cấp sạch sẽ hơn, như những ngày gần đây tui cười nhiều hơn, như tâm trạng tui trở nên tốt lên, cũng có thể là vì mùa xuân đang đến rồi đó. Mặc dù đã lập xuân từ tháng trước rồi, hết tuần sau sẽ là xuân phân – giữa mùa xuân. Sau đó sẽ là tiết Thanh minh, là một mùa xuân trong sáng của tui sẽ về. Mới chạy đi coi ngày giờ các tiết khí của năm 2017 thì Thanh minh sẽ nhằm 21h17m ngày 4/4 đó, hem biết lúc đó đang làm gì ha?

Mặc dù 10 năm trở lại đây, tháng 4 là tháng bắt đầu của mọi xúi quẩy và bực bội, nhưng dần tui không còn cảm thấy tức giận vô cớ vì nó nữa. Như tui đã từng coi trong Dalja’s spring đó, mùa xuân của người con gái có thể đến vào bất cứ độ tuổi nào, có thể đến rồi đi và rồi quay trở lại, tui đã tập cho bản thân thói quen không mong chờ và không nuối tiếc quá điều gì nữa. Nói một cách kém tích cực thì lối suy nghĩ đó hơi bất cần và sẽ không làm con người ta cố gắng hay nỗ lực gì nữa, đại loại đời xô đẩy tới đâu thì trôi tới đó haha. Nhưng có lẽ như vậy thì thích hợp với một đứa như tôi hơn, khi tôi đã hy vọng, tin vào một cái gì đó thì khó mà chịu nổi cảm giác khi thất vọng, con tim íu đúi quá mà…

Chiều qua hai con chạy ra bờ đê biển, ngồi uống nước mía nửa tiếng rồi về. Gần đó có mọc một cái cây khô rất “ảo”, nhưng tui đã không chụp một tấm ảnh nào, thậm chí một cái cũng không, vì cứ đinh ninh chắc chắn lần sau sẽ xách Minolta tới đó chụp mới được. Đường vào đê rải đầy sỏi đá chông chênh, hai bên đường um tùm xanh những bụi cây tui không biết tên. Lần đầu tiên tui thấy ở miền Nam có nơi gần giống với cảnh đồng quê Bắc bộ như vậy, thật, đến giờ vẫn nhớ con đường đất loanh quanh sau lăng vua Tự Đức (dù chính xác cũng chưa đến miền Bắc, thôi cứ gọi là miền ngoài), cả cảnh vật, hoa cỏ hiu hiu buồn trên đường vào lăng mộ Nguyễn Du. Cũng đúng thôi, nơi người đã khuất nghỉ ngơi luôn có một bầu không khí ngủ yên và chậm rãi mà. Tui không có sở thích đọc/xem nhìu thứ liên quan tới cái chết, nhưng tôi luôn suy nghĩ nhiều về thời điểm mình sẽ rời khỏi cuộc đời này, soundtrack khi đó (?!) và mình sẽ làm gì sau đó (nếu còn “làm” được cái gì). Nơi tôi sẽ đến cách nơi đây bao nhiêu năm ánh sáng? …

Mà thôi, suy nghĩ xa quá, lo toan nhất gần đây là sao đi coi được Wings tour?!?! =))) jk

Mà post trước có hứa edit nhưng thôi chắc chưa đâu xin lỗi Nochu nhé =.= Lí do là bởi vì mình vẫn đang coi chưa xong các clip của Nochu =))) Nhưng Nochu có biết là mìn rất bị overwhelmed mỗi lần đôi mắt tròn xoe ngơ ngác của Nochu trở nên sắc lẹm khi lên stage không…Cũng rất nà overwhelmed khi đọc tin đâu đó mà em nói là em không có bạn, chỉ có các anh, khi thấy em lúc nào cũng hay nép nép sau lưng các anh, khi em thò cái mồm có 2 cái răng thỏ của em vào sát máy quay, khi em gào thét theo mấy cái clip dub tào lao =.=

Nói chung là Nochu đã làm cho noona cười rất nhiều, như đã nói đó, có thể là cười bù cho cả năm 2016 vừa qua. Mà thấy nhiều người muốn gọi em là oppa quá, dù em lên stage có phong thái oppa thiệt nhưng vẫn thích gọi ẻm là em, già hơn thì chấp nhận sợ quái gì =))) hơn nữa, cả đời chưa được làm chị ai nên vẫn thích gọi Nochu là em hơn hen!!!

Nói chung là được biết đến Nochu và tụi BTS là một nhân duyên mình cũng trân trọng, cũng thông cảm cho mấy em fangirl/boy bằng mọi giá để tăng view, mua đĩa, đi concert của idol, có lẽ rất nhiều là vì giá trị tinh thần idol mang lại cho các em. Mìn già khú đế như vầy mà còn muốn chạy loăng quăng theo các em bé đi coi concert mà, nên cũng thông cảm với tuổi trẻ của các em (miễn đừng giết người cướp của bán thân là được =.=). Mà nhớ lại thì hình như lần đầu mình bước vào con đường fangirl Kpop cũng được 10 năm rồi, nhưng sau đó chớp tắt đứt quãng lúc có lúc không rồi lê lết tới giờ, không đủ kiên nhẫn để theo một ai, cũng là do mau thích mau chán quá thôi chứ hơm phải tại các anh/chị/em cuteo đâu ha.

Nãy giờ nói nhảm nhiều quá, uổng công cho cái title, ảnh minh họa lẫn những idea ban đầu so deep của mìn =.= Sau một thời gian đã nhận ra bản thân:

  1. Không bao giờ viết văn tràng giang đại hải được
  2. Không bao giờ nghiêm túc với cái gì được, một là kém tập trung, hai là tập trung được một thời gian rồi bỏ
  3. Bởi vậy đến giờ vẫn còn là một đứa thất bại vất vưởng giữa nhân gian nầy!

Lâu lâu vẫn nhớ về Đào hoa trái, nhớ mang máng về đoạn gần cuối, khi ta đầu thai hết kiếp này đến kiếp khác, biến từ con vật này đến con vật khác, mạng sống ngắn ngủi và rẻ mạt, vẫn có một người theo ta từ kiếp trước đến kiếp sau, nhìn ta chết đi và tái sinh dưới một hình hài khác… Chẳng hiểu sao cứ thích cảm thấy đang có một ai đó dõi theo mình, để xóa đi cảm giác cô đơn và lạc lõng dai dẳng mãi khôn nguôi.

You never walk alone…