in the realm of the unreal

Au revoir Taipei

Vừa trở về sau chuyến đi Đài Bắc 4 ngày 5 đêm, tôi nghĩ nếu mình không gõ nhanh những dòng này thì tôi sẽ quên đi mất, cũng như cái tính vô tâm cả thèm chóng chán mãi không sửa được của bản thân.

Tựa bài viết này là tên một phim có Quách Thái Khiết đóng, vì tôi thì rất thích ảnh cô này chụp (và được chụp) nên tìm xem và khá có thiện cảm, cộng với vô số phim Đài Loan được xem trên TV hồi nhỏ, tôi luôn đinh ninh là mình sẽ đi Đài Bắc chơi một lần cho biết, cho trải nghiệm cái cảm giác diễm tình khi đi dạo một mình ở Đài Bắc.

Thành phố chào đón tôi bằng một màn mưa bụi lất phất cả đêm và cả ngày hôm sau đó. Cả ngày ở cảng Keelung và chạng vạng ở Jiufen đều cầm sẵn dù trên tay, lất phất một chút là bung ngay, thấy tạm ngưng thì xếp lại :))

Dù tôi là một đứa không ưa náo nhiệt nhưng hôm đó tôi lại thầm cảm ơn vì mình đã đi chiều thứ 6, cuối tuần (hoặc sắp cuối tuần) nên có đông người đi chơi phố, không thì với cái thời tiết đó tôi sẽ buồn đến chết mất. Và hôm đó cũng là ngày tôi lỡ chuyến tàu tối về trung tâm thành phố do cái sự ngu si của mình, tôi sẽ không viết lại chi tiết ở đây, nhưng tôi luôn biết ơn cái sự ngu si đó vì một giờ ngồi đợi tàu ở nhà ga Tứ Cước Đình quý giá và có ý nghĩa hơn cả bó hoa và món quà cho ngày Phụ nữ Việt Nam, và cả âm thanh văng vẳng của bản A maiden’s prayer nghe từ lúc ở Jiufen nữa, sau này đi chơi Đạm Thủy mới biết nó là tiếng xe gom rác, heheh.

Nhiều người nghe nói tôi chỉ đi chơi mỗi Đài Bắc đều khuyên nên đi Đài Trung và Đài Nam nữa để thấy hết nét đẹp của Đài Loan, có người lại nói ôi em khen Đài Loan đẹp thì Hàn Quốc, Nhật Bản còn khen thế nào. Có lẽ tôi chưa đi HQ, NB hay có lẽ những gì tôi sắp viết sau đây không có ý nghĩa gì cả, nhưng kể cả ảnh chụp xem trên internet của Taipei vẫn làm tôi lay động hơn của HQ, NB. Tôi thích ví nhan sắc của Taipei như một cô gái đẹp nhưng không biết điều đó, có một cái gì đó còn ngây ngô ở cô gái này, chưa biết khai thác nét đẹp của mình, có chút … lôi thôi và hơi quaint, i.e attractive in an unusual or old-fashioned way. Còn HQ, NB thì đẹp và biết rõ điều đó, như một cô gái biết ăn diện và trang điểm sao cho tôn lên các ưu điểm và che giấu khuyết điểm một cách hoàn hảo, làm nhiều lúc thấy không biết em đẹp thiệt hay do son phấn hahaha. Mà thôi đẹp là được rồi, ngắm thôi chứ tìm hiểu gốc rễ chi cho mệt và cho … ngỡ ngàng hahahaha. Còn em Singapore thì như một cô gái không được trời ban nhan sắc của một mỹ nhơn nhưng em khéo léo và có thể do nhà em có điều kiện nữa nên nhìn em vẫn sành điệu và tươm tất 😛

Tôi không nghĩ tôi sẽ có đủ tài năng văn chương hay chữ nghĩa để nói gì thêm về Taipei nữa, nhưng có lẽ sau khi đi tráng ảnh về sẽ khác, thảng thốt vì ảnh chụp ghê quá do một sự ngu si khác nữa là quên chỉnh ISO đúng với standard của film T______________T

 

Advertisements

Really thank you for what you wrote

dhje_mqvoaeijp_

It took several months for my internal clock, in fact – two weeks. Before my trip, I desperately wanted to escape, somewhere far away, where no one knows me. My desire was so great that I directed all my internal powers to the search for this very escape plan. I was fixated on this. They say that everything we want is heard by some invisible force, ready to translate the desired into the real. And I realized this, there, in China, when all the circumstances were against me going home. Never before had the return journey, from where, either, been so long and thorny.

Here, I came home. Here it comes again to us, and my house ceases to be mine. Here again I want peace and solitude. Here again I want to escape. I again have to communicate with those with whom I do not want to communicate, only because “it’s so necessary, Sasha.” And these “must, it must be necessary” climb on me from all sides, although personally I do not need anything.

In the camp, I realized, I nowhere to feel at home. I have to pretend everywhere. Everyone laughs at jokes – it’s all funny, I’m not particularly, but I’m straining all my facial muscles to laugh. Everyone is touched – I’m parodying emotion. What other people would value does not cause me anything except irritation and malicious submission. I can pretend to those who appreciate, but even such a great pretender as I am tired of it. I ask myself: what’s wrong with me? Why can not I be like all normal people? Why do I always feel so abnormal and repulsed from the pack?

Even when I meet a person who readily accepts my past, I can hardly feel truly free and open to this person.

Pháo hoa

4774605778_20120614123113_op1

photo credit to owner

Càng lớn con người ta càng cố tỏ ra mạnh mẽ hơn và che giấu nội tâm, bản chất thật của mình tốt hơn. Nhiều lúc nghe cậu học trò than thở “Con chỉ là thằng cặn bã của xã hội, ai cần tới con” thì tôi lại chằng biết làm sao, dù có nói vài câu lạc quan gì đó đi chăng nữa thì cũng không thể phủ nhận được trong quá khứ tôi từng có suy nghĩ đó, hoặc giả, đến giờ cũng vậy, nhưng tôi đã quên suy nghĩ đó đi một ít, hoặc đang có che lấp nó bằng những ý nghĩ tạm thời khác.

Nước Nhật trong tôi luôn gắn liền với cảnh người dân trải chiếu xem pháo hoa mùa hè ngoài trời. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn có cảm tình đối với đất nước và con người của xứ sở hoa anh đào xa lạ đó. Hay là tôi có thể luôn dễ dàng liên hệ bản thân đến cộng đồng những con người đặc biệt đó? Vẫn nhớ mãi cậu trai đang nằm chán nản nghĩ về cái cuộc đời cũng như là “vứt đi” đó, rồi bỗng nghe tiếng viên sỏi cốc vào cửa sổ kính, rồi hai người đi xem pháo hoa trong tiếng bài hát Chào mừng đến với mùa hè…

Trong tâm tâm, tôi luôn mong mỏi giây phút ấy đến với tôi một lần trong đời, cảm thấy một thứ “vứt đi” như được vớt lên từ cái khoảng đen trống rỗng không đáy, như cảm thấy rằng my life is not a sad story…

Love never felt so good

000068

Trưa nhận ảnh mới tráng xong, có một cuộn chụp lê lết từ năm ngoái đến đầu năm nay mà giờ mới xem đống thành quả được haha.

Từ khi em ra đi, tôi đã không nhỏ một giọt nước mắt nào cho em, không chắc vì tâm hồn đã trở nên chai sạn quá nhiều hay có quá nhiều việc đang chiếm nặng tâm trí. Nhưng nhìn những tấm ảnh cuối cùng đó, tôi vẫn thấy mắt mũi cay xè. Như vẫn nhớ rất rõ ngày rời nhà trở lên SG, tôi ôm nó nhè nhẹ và cảm thấy được đây chính là lần cuối rồi, tôi không nói ra, nhưng có lẽ tôi và em đều cảm nhận được.

Nhiều lúc thấy bản thân có hơi vặn vẹo và méo mó vì bao nhiêu tình cảm, thương mến đều dành hết cho vật nuôi, đồ vật (?!) chứ chưa dành cho ai một cách passionate cả, nhưng lại thấy bình yên hơn hẳn (!?). Cứ gọi tôi là một kẻ hèn nhát hay sao cũng được, và dù cũng thấy hơi tủi thân với kiểu tình cảm tự cung tự cấp này nhưng có lẽ con người tôi sinh ra và tính cách đó đi kèm luôn rồi.

(ảnh hoa đỏ đẹp quá mà chụp lâu nên không nhớ dịp nào nữa =.=)

Để đi Sing về rửa thêm ít ảnh, có mua phim để dành rồi mà có vài cái outdate, phải nhớ chỉnh ISO thấp chút nữa mới được huhuhu. Và vẫn còn muốn đi chụp cho bằng được giàn hoa giấy hồng nhạt trước tòa soạn báo Thanh Niên…

Cơn bão đã đến

000047

Xế chiều, bỗng nhiên muốn liệt kê những điều mình thích:

  • Màu nước
  • Đọc văn học Việt Nam thời bao cấp, chiến tranh
  • Giặt, phơi, ủi quần áo
  • Lúc trời sắp mưa
  • Màu xanh như mơ của một rừng lá cây
  • Phong cách trang trí nội thất kiểu Scandinavian
  • Mùi nhang, quế, lá thơm
  • Ngủ nướng
  • Đồ ngọt
  • Những người rất gầy gò và xanh xao
  • Cảm giác một mình và làm tỉ thứ trên đời
  • Cảm giác mình đang rất yêu thương bản thân, chỉ có chính mình là người thân bên cạnh, sẽ cùng nhau trải qua hết cuộc đời này
  • Làm mọi thứ trở nên buồn cười